Truyện chưởng Kim Dung đưa cậu học sinh vào Đại học Mỹ

Cùng một sự việc hay bài học, nhưng mỗi người rút kết được kinh nghiệm khác nhau.

Người giỏi luôn biết học được những điều thật sự đáng giá và đạt kết quả tốt.

Sau khi “rải” hồ sơ xin học tới 12 trường ĐH, Hiếu đã thành công khi được 5 trường nổi tiếng chấp nhận, cuối cùng em đã chọn Stanford (bang California) vì sau này hy vọng sẽ làm việc tại thung lũng Silicon, mảnh đất vàng cho những người say mê khoa học máy tính. Dưới đây Hiếu chia sẻ bài luận đưa mình vào ĐH Stanford.

 
Phạm Hy Hiếu

Đề bài:

Các sinh viên Stanford nổi tiếng với sự yêu thích tri thức. Hãy kể cho chúng tôi nghe một sự kiện mà bạn cảm thấy hấp dẫn về mặt học thuật.

Bài làm của Hiếu:
Trong các tiểu thuyết võ thuật của nhà văn Kim Dung, Độc cô Cầu Bại là một kiếm sĩ chưa từng thua một trận nào, đến mức ông ta chỉ mong có ai đó thắng mình để được biết cảm giác của người thất bại. Khi qua đời, Độc cô Cầu Bại đã xây dựng một mê lọ và để lại trong đó ba thanh kiếm cho các đệ tử của mình luyện tập. Trong phòng tập giai đoạn đầu tiên, ông để lại một thanh bảo kiếm cứng chắc có thể chặt đứt bất cứ thứ gì trên đời.

Trong những ngày đầu tiên học THPT, tôi “chiến đấu” với mon hình học bằng cách học càng nhiều định lý mạnh càng tốt. Tôi dần nhận ra khi quan sát bài toán hình học qua lăng kính của những định lý này, tôi chỉ thấy quay cuồng chứ không thấy được đáp án…
Khi một người chưa hiểu về kiếm thuật bước vào mê cung của Độc cô Cầu bại, sau một thời gian phấn đấu, anh ta sẽ mạnh hơn và được sang giai đoạn tiếp theo. Ngược với suy nghĩ rằng sư phụ sẽ để lại cho mình một thanh kiếm sắc bén hơn, đủ để gây cho đối thủ những vết thương chí tử, anh ta chỉ tìm thấy một thanh kiếm gỗ!

Trong những ngày học hình học tiếp theo, tôi dần hiểu ra nghệ thuật giải toán không nằm trong những định lý. Cùng lúc, tôi không còn sử dụng những định lý “đại bác” để “bắn phá” một bài toán trong vòng 5 dòng nữa mà tập chuyển sang sử dụng những kỹ thuật cơ bản hơn để gỡ dần các nút thắt một cách sáng tạo. Tôi tập cách vẽ các yếu tố phụ để liên kết các yếu tố rời rạc trong hình vẽ. Cũng có lúc thấy nản, tôi định quay về con đường cũ nhưng nghĩ đến Kim Dung, tôi tự trấn an mình rằng “giải toán vẫn dễ hơn là cầm kiếm gỗ để chém đá”, và tôi tiếp tục.

Khoảng một tháng sau, tôi thấy khả năng quan sát hình học của mình tốt hơn hẳn trước đây. Cuối cùng tôi đã hiểu được triết lý trong kiếm thuật của Độc cô Cầu bại: sử dụng vũ khí yếu hơn sẽ đòi hỏi nhiều sự khéo léo hơn. Tôi cũng đoán trước được rằng ở giai đoạn tiếp theo trong mê cung của Độc cô Cầu bại chắc sẽ không có gì, để cho các đệ tử của ông luyện tập “kiếm khí”: sử dụng bàn tay để đỡ và các ngón tay mạnh mẽ như kiếm. Trên cơ sở đó, tôi luyện tập giải các bài toán hình học bằng những công cụ đơn giản nhất có thể.

Tôi đã tiến bộ rất nhiều, và cuối cùng, trong kỳ thi chọn đội tuyển dự thi quốc tế của nước mình, tôi là một trong ba thí sinh trong đội tuyển giải được bài toán hình học bằng yếu tố phụ – một cách giải ngắn hơn đáp án của kỳ thi.

Lại nói về triết lý trong những tiểu thuyết kiếm hiệp. Tôi lật sang trang sách tiếp theo, dán mắt vào từng chữ trong đó, tự nhủ: “Kim Dung, ông đúng là một thiên tài!”

ĐH Stanford.

 

BÀI LUẬN TIẾNG ANH

Đề bài:Stanford students are widely known to possess a sense of intellectual vitality. Tell us about an idea or an experience you have had that you find intellectually engaging. 

Bài làm của Hiếu:

In Jin Yong’s kung-fu novels, Dugu Qiubai is a sword master who has never lost a battle and wishes to know the feeling of a loser. On passing away, Dugu builds a maze and leaves there three swords for his descendents. In the entrance room, he put a sword which can cut everything.

On my first few weeks at high school, the I fought against Geometry with numerous theorems I had learnt. Staring at the figures, I could feel my instruments spinning but still could not see the solution.

A novice trained in Dugu’s maze. Finding the weapon, he practiced days after days and finally advanced to the next level. Despite his expectation for better sword to cause lethal wounds to his opponents, he found only a wooden one.

The next days with Geometry, I gradually discovered that the art of problem solving has never lied in theorems. Meanwhile, I had not to simply apply “bazooka” theorems and kill a problem in five lines but to employ fundamental theorems creatively to cut the knot. I tried to draw extra elements to link the isolated figures together but I saw just pieces torn away. Sometimes I tended to return to my loyal “bazookas” but on telling myself how challenging using a wooden sword to slash a stone should be, I went on.

A month later, I transformed from an amateur who lost in frost with Geometry into a profession who stay in place with it. Ultimately I got the key of Dugu’s training: working with worse weapons brings more dexterity. Even predicting the next guide in Dugu’s maze would be fighting with bare hands, using palms as shields and fingers as swords, I practiced what I called “naïve Geometry” with only the simplest theorems. Eventually, in the team selection test of my country, I was among the only three contestants who solved the Geometry problem but whose solution was more extraordinary than the official one.

I turned the page over, sticking my eyes to virtually every letter of the novel. “Jin Yong–you are truly a genius!”.

.

 

Bí quyết của Hiếu:

Hiếu tâm sự, một năm ngồi nhà “săn” học bổng các trường quả là “đen tối”, đầy áp lực. Trước đó, thực ra Hiếu đã được tuyển thẳng vào ĐH Quốc gia Singapore nhờ thành tích học tập đáng nể: giải ba Toán quốc gia, huy chương bạc Toán quốc tế, Olympic Toán học Singapore…nhưng gia đình động viên Hiếu sang Mỹ du học, vì đó là nơi tốt nhất để theo đuổi ngành Khoa học máy tính, ngành học Hiếu mơ ước.

Sau khi rải hồ sơ xin học tới 12 trường ĐH, Hiếu đã thành công khi được 5 trường (Stanford, Duke, Dartmouth, Boston, California- Los Angeles) chấp nhận, cuối cùng em đã chọn Standford (bang California) vì sau này hy vọng sẽ làm việc tại thung lũng Silicon, mảnh đất vàng cho những người say mê khoa học máy tính.

Cho đến đầu năm học lớp 12, Hiếu vẫn chưa biết sang Mỹ du học cần phải thi SAT, gần hết hạn nộp hồ sơ xin học Hiếu mới tá hỏa khi biết tin cần phải thi tiếng Anh TOEFL. Chỉ trong một thời gian ngắn ôn luyện để thi SAT, Hiếu đã đạt mức điểm 2090/2400.

Kỷ lục kinh ngạc nhất của Hiếu là ôn thi tiếng Anh trong hai tuần và đạt điểm TOEFL 102/120. Hiếu cho biết: Thực ra trong hai tuần ấy, em chỉ luyện nói chứ không nhìn ngó gì đến ngữ pháp, bởi vì học SAT đã bao gồm từ vựng và ngữ pháp hết rồi, “SAT khó gấp nhiều lần TOEFL”, Hiếu nói.

Một trong những phần gây ấn tượng với các trường ĐH mà Hiếu xin học bổng là khả năng viết bài luận dí dỏm, hồn nhiên mà cũng rất sâu sắc của chàng trai sinh năm 1992 này.

Hiếu chia sẻ: Sau khi đọc những bài luận (essay) được điểm cao nhất, em nhận ra được một quy luật, đó là bài luận phải có khoảng ba ví dụ điển hình liên quan đến mình để dùng phân tích một vấn đề.

Tuy nhiên, khi áp dụng cho mình, Hiếu chỉ dùng một ví dụ duy nhất, nhưng cách nhìn nhận vấn đề của em đã khiến cho ví dụ ấy được hiểu một cách sâu sắc nhất, cộng với phương pháp viết như kể chuyện, em đã đạt điểm tuyệt đối cho bài luận của mình (12 điểm).

Hiếu nói: Một bài luận của em có đề bài là: Có phải là mọi việc mà chúng ta nhìn thấy trong cuộc sống đều có bản chất giống như những cái chúng ta quan sát được hay không?

Hiếu đã kể một câu chuyện như sau: Có lần em đi ăn phở, em thấy có một người hát rong bước vào quán. Em nghe thấy tiếng nói của người này khàn khàn, em cho rằng chắc là hát không hay, nhưng sau đó, người đàn ông cất tiếng hát và hát rất hay. Người đàn ông đeo kính đen, chắc là bị mù, nhưng em thấy ông ấy có thể gảy đàn, hay hơn một người sáng mắt là em. Rồi các thực khách trong quán đều dừng ăn để nghe người đàn ông mù này hát, em nghĩ, chắc là cuối buổi sẽ có nhiều người cho tiền lắm đây. Tuy nhiên, cuối cùng, người đàn ông này bước ra khỏi quán cũng chỉ với vài ngàn đồng xin được.

Cũng như nhiều bạn thành công trên con đường xin học ở các trường ĐH nổi tiếng thế giới, Phạm Hy Hiếu đã chứng tỏ không chỉ học lực của mình, mà còn thể hiện được cách nhìn nhận cuộc sống, biết tham gia các hoạt động cộng đồng để phụng sự người khác, chứ không phải là những mọt sách như nhiều người lầm tưởng.

 

Theo Vietnamnet

This entry was posted in NHỮNG ĐIỀU SUY NGẪM. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s