HOA KHÔNG QUÊN Незабудка

Незабудка là tên tiếng Nga của  hoa  Forget-me-notxin đừng quên tôi. Hoa lưu ly

forgetmenot

Cái tên ấy  xuất phát từ chuyện tình bi thảm của cặp tình nhân: chàng trai vì cố hái cho người yêu  bông hoa xanh bên dốc đã ngã xuống vực và bị nước cuốn trôi, chỉ kịp kêu lên nhắn gọi người tình: đừng quên tôi nhé! Tên gọi dân gian của hoa trữ tình thế, nhưng tên khoa học của nó – Myosótis, tiếng Hy Lạp lại có nghĩa là “tai chuột” (myos + otis), nghe nói là xuất phát từ hình dáng của những chiếc lá. Tên tiếng Việt của hoa  là “lưu ly” có lẽ cũng xuất phát từ truyền thuyết của người Âu. Với bài hát mà tôi dịch dưới đây mà dùng tên gọi “lưu ly” hay “xin đừng quên tôi” đều không chuyển tải được cảm xúc của chàng trai: Anh không bao giờ quên khoảnh khắc đã gặp em, người mà suốt đời anh muốn gọi là “hoa không quên” bé nhỏ. Và vì vậy, tôi đã dịch là “hoa không quên”, đơn thuần như tên tiếng Nga của loài hoa ấy.

Незабудка

Автор текста : Рябинин М. Композитор: Добрынин В

Мы с тобою встретились посредине лета,

Были голубыми небо и цветы.

Я скажу спасибо случаю за это,

Что передо мною появилась ты.

Я свое смущенье приукрасил шуткой,

И еще подумал про себя тайком,

Что тебя назвал бы только незабудкой,

Голубым и нежным солнечным цветком.

Незабудка, незабудка, иногда одна минутка,

Иногда одна минутка значит больше чем года.

Незабудка, незабудка, в сказке я живу как будто,

И тебя я, незабудка, не забуду никогда.

Так судьбa нам выпалa, что пришлось расстаться,

Даже твое имя неизвестно мне.

Только остается мне с тобой встречаться

Звездными ночами, да и то во сне.

Я стою, волнуясь, в телефонной будке,

Телефон твой где-то мне нашли друзья.

Набираю номер, здравствуй, незабудка,

Так всю жизнь хотел бы звать тебя лишь я. .

Hoa không quên

Lời: Riabinin M. – Nhạc: Dobrưnin V.

Người dịch: Lưu Minh Phương

Anh đã gặp em vào giữa mùa hè

Trời khi ấy cùng muôn hoa xanh ngắt

Anh sẽ mãi cảm ơn về khoảnh khắc

Khi trước anh hiển hiện dáng hình em

Anh bông đùa  để che phút rối lòng

Và còn nữa: anh đã thầm nghĩ lén

Rằng chỉ gọi em là “hoa không quên”

Đóa hoa nhỏ, dịu mềm, ngời trong nắng.

Hoa không quên, ơi bông hoa không quên

Có đôi khi dù chỉ là một phút

Có đôi khi dù chỉ là khoảnh khắc

Có nghĩa hơn là cả những tháng năm

Hoa không quên, ơi bông hoa không quên

Anh dường như đang sống trong truyện cổ

Và em nhé,  hoa không quên bé nhỏ

Không bao giờ anh có thể quên đâu

Số phận thôi đành mình phải xa nhau

Cả đến tên em – anh còn chưa rõ

Chỉ còn được cùng với em gặp gỡ

Những đêm sao, nhưng trong giấc mơ thôi….

Anh đứng trong buồng điện thoại, bồi hồi

Bạn bè đã tìm cho anh số của em đâu đó

Anh quay số – Chào hoa không quên bé nhỏ

Mong gọi em cả đời như thế chỉ mình anh

Lưu Minh Phương

This entry was posted in THƯ VIỆN ÂM NHẠC. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s